TRƯỜNG THPT VINH XUÂN

Dịch ngôn ngữ khác

Xem phiên bản mới


TÌM HIỂU

Tìm hiểu lịch sử

Tìm hiểu về Đảng

Huế xưa và nay

TÌM HIỂU VỀ BÁC HỒ










BÁC HỒ VỚI HUẾ

Điều tra ý kiến

Bác Hồ sống và học tập ở Thừa Thiên Huế trong thời gian nào ?
1890 - 1895
1895 - 1901
1901 - 1906
1906 - 1909
1895 - 1901 & 1906 - 1909

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Online

    1 khách và 0 thành viên

    Phép dùng binh của Tôn Tử

    Nhấn vào đây để tải về
    Hiển thị toàn màn hình
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: dangcongsan.vn
    Người gửi: Hoàng Nhật Minh (trang riêng)
    Ngày gửi: 22h:15' 17-08-2012
    Dung lượng: 123.5 KB
    Số lượt tải: 24
    Số lượt thích: 0 người
    PHÉP DÙNG BINH CỦA ÔNG TÔN TỬ
    Hồ Chí Minh
    Ông Tôn Tử là một người quân sự có tiếng nhất ở Trung Quốc. Ông sinh hơn 2.000 nǎm trước. Ngày nay chẳng những trường học Trung Quốc, mà những trường học quân sự các nước cũng lấy phép này làm gốc và ra sức nghiên cứu. Vì phép ông Tôn Tử tuy đã lâu đời nhưng nguyên tắc đến nay vẫn là rất đúng.
    Nguyên tắc của Tôn Tử chẳng những dùng về quân sự đúng, mà dùng về chính trị cũng rất hay. Cách ông Tôn Tử nói rất giản đơn vắn tắt, chữ ít mà nghĩa nhiều. Nếu dịch theo từng câu từng chữ thì khó hiểu lắm. Cho nên đây chỉ dịch theo ý nghĩa. Mong các đồng chí ra sức nghiên cứu cho hiểu rõ nguyên tắc đó, và dùng nó trong công tác chính trị và quân sự của mình. Phép dùng binh Tôn Tử có 13 chương:
    1- Kế hoạch.
    2- Phép chiến tranh.
    3- Đánh bằng mưu.
    4- Quân hình.
    5- Thế của binh.
    6- Chỗ mạnh và chỗ yếu.
    7- Quân tranh.
    8- Chín dự biến.
    9- Phép hành quân.
    10- Địa hình.
    11- Chín thứ đất.
    12- Phép đánh bằng lửa.
    13- Dùng trinh thám.
    Việt Minh xuất bản tháng 2-1945. In theo sách Việt Minh xuất bản.
    Chương I - Kế hoạch
    Binh là việc lớn của nước. Phải xét cho rõ chỗ sống chết, đạo mất còn phải kinh qua 5 việc, cân nhắc kế hoạch của ta, xét rõ tình hình ta với địch, nǎm việc là:
    1 – Là đạo, nghĩa là tất cả dân đồng tình với ta, có thể cùng sống chết mà không sợ nguy hiểm.
    2 – Là giời, tức là ngày đêm, sáng tối, rét ấm, gió lặng nắng mưa.
    3 – Là đất, nghĩa là gần xa, rộng hẹp, hiểm bằng sinh tử.
    4 – Là tướng, tướng phải có mưu trí, phải được người ta tin cậy, phải tốt với dân và lính, phải gan góc, phải có thái độ nghiêm trang và kỷ luật tề chỉnh. Tướng phải đủ: trí, tín, nhân, dũng, nghiêm.
    5 – Là pháp, nghĩa là cách tổ chức quân đội, quân phí, quân nhu, v.v..
    Người làm tướng phải rõ nǎm điều đó, rõ thì thắng, không rõ thì bại.
    Ai được lòng dân, được thiên thời địa lợi, có tướng giỏi, theo đúng phép dùng binh, quân đội mạnh hơn, binh lính luyện tập hơn, thưởng phạt công bình hơn – thì bên ấy thắng. Ngày nay cần có 3 điều nữa:
    1- Vàng bạc ai đầy đủ hơn.
    2- Sinh sản ai nhiều hơn.
    3- Ngoại giao ai thuận lợi hơn, thì thắng.
    Người tướng theo kế hoạch ta, dùng nó ta chắc thắng, thì dùng nó. Người tướng không theo kế hoạch ta, dùng nó ta chắc bại, thì chớ dùng nó.
    Kế hoạch khéo, lúc thực hành lại cần phải biết tuỳ cơ ứng biến.
    Dùng binh là cách lừa gạt địch nhân. Cho nên:
    1) Ta hay, mà làm cho địch tưởng không hay.
    2) Ta toan dùng binh mà làm cho địch tưởng ta không dùng.
    3) Ta muốn đánh nơi xa, mà làm cho địch tưởng ta muốn đánh nơi gần.
    4) Ta hy sinh chút lợi nhỏ mà mồi địch.
    5) Phá phách nó, quấy rối nó, để thừa dịp mà lấy nó.
    6) Địch có chuẩn bị, thì ta ra sức đề phòng.
    7) Địch mạnh thì ta tránh nó.
    8) Ta làm cho nó giận dữ, để làm rối óc nó.
    9) Ta ra bộ nhường nhịn, để làm cho nó kiêu ngạo.
    10) Nó thong thả, thì ta quấy rối, làm cho nó mệt nhọc.
    11) Ta chia rẽ những người thân thiết với nó.
    12) Ta đánh nơi nó không phòng bị, xa nơi nó chú ý.
    Đó là phép dùng binh thắng lợi, phải biết tuỳ cơ ứng biến không thể bảo hết.
    Chưa đánh mà đã có kế hoạch đầy đủ thì thắng. Kế hoạch không đầy đủ, thì không thắng. Huống gì, không có kế hoạch thì sao khỏi thất bại cho nên xem đó thì đủ biết ai thắng ai bại.
    (Cán bộ là tướng của đoàn thể. Cán bộ làm đúng kế hoạch của đoàn thể, có mưu trí, được quần chúng tin yêu kiên quyết, gan góc, giữ đúng kỷ luật, biết làm cho dân chúng cùng đoàn thể sống chết mà không sợ nguy hiểm như thế mới là tướng giỏi của đoàn thể. Như thế thì cách mạng nhất định chóng thành công).
    Chương II – Phép chiến tranh
    (
     
    Gửi ý kiến

    Cảm ơn quý vị và các bạn đã đến với website "Bác Hồ với Huế"
    www.bachovoihue.tk